Màu máu của anh…

Những vết lở loét trên người ngày một lan rộng. Mỗi lúc nước vào là xót kinh khủng. Hoàng thấy sợ. Đêm nào cũng mơ thấy cái chết cận kề.

Có hôm gã thấy mình nằm trong quan tài, căn phòng đầy nến trắng chập chờn. Mẹ gã đeo khăn trắng, bố gã đeo khăn trắng, thằng Bin đeo khăn trắng…Và Vy khóc ngất bên quan tài. Gã cố chạm vào Vy, cố ôm lấy bố mẹ và thằng Bin nhưng không thể. Gã hoảng loạn, bật dậy, mồ hôi túa ra như tắm. Những cơn đau vẫn dày vò gã mỗi ngày. Gã nắm cây chổi bằng cả hai bàn tay, khó nhọc đưa từng đường chổi loẹt quẹt. Sân chùa vào cuối thu đầy lá rụng. Trụ trì cảm động tấm lòng và hoàn cảnh của Hoàng lắm, thầy thu nạp gã làm đệ tử, dạy gã cách đi đứng ăn nói, giúp gã sám hối và cho tá túc trong chùa những ngày tháng cuối đời. Gã nhận thấy, quy y cửa Phật quả là một quyết định sáng suốt nhất cuộc đời gã, ở nơi này, gã đã làm được người có ích. Là một con người đúng nghĩa! Tụng kinh niệm Phật mỗi ngày khiến tâm hồn gã trở nên thanh thản, và tiếp thêm sức mạnh cho gã đủ để sẵn sàng bình tĩnh đương đầu với tử thần bất cứ lúc nào… Nhưng trong lòng gã, có một nỗi nhớ vẫn khôn nguôi…

Vy nghe lời Hoàng, gần 3 tháng nay nó không bén mảng qua thiên đường ngồi một mình. Nó đợi Hoàng về, anh em nó sẽ lại ngồi trên thảm cỏ khô ấy, trò chuyện đến tận khi chạng vạng… Nhưng nó nhớ bé Bin kinh khủng. Nụ cười, ánh mắt và cả cái giọng thánh thót của Bin khiến lòng nó bồn chồn không tả được. Nó quyết định chiều nay sẽ đến thăm thằng nhóc.

Trời đã trở lạnh thực sự. Không có gió nhưng vẫn buốt da buốt thịt. Vy ngừng lại trước cánh cửa căn hộ số 129 khu chung cư cũ kĩ. Phải phân vân lắm, nó mới quyết định giơ tay bấm chuông. Chừng một phút sau, cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra, một người đàn ông luống tuổi, khuôn mặt đầy những nét khắc khổ xuất hiện, hỏi nó bằng giọng khàn khàn :

– Cô tìm ai?

– Dạ bác cho cháu hỏi có phải nhà anh Hoàng…?

Người đàn ông nhìn Vy ngỡ ngàng. Chợt từ trong nhà, thằng Bin lao ra như tên lửa :

– Cô Vy! Ông ơi cô Vy của Bin!

Ông ta nhíu mày :

– Có đúng cô là Vy?

– Vâng ạ.

Thằng Bin bô bô :

– Đúng cô Vy mà ông. Cô Vy ơi bố Hoàng đi làm chưa về đâu. Bố còn phải mua ô tôi cho Bin cơ.

Khóe mắt người đàn ông hấp háy. Ông ta nói nhanh :

– Cô đợi một chút.

Lục lọi một hồi lâu, ông ta đi ra run rẩy đưa cho Vy một tờ giấy gấp làm tư. Nghẹn ngào :

– Thằng Hoàng gửi lại cái này cho cô… Nó bảo nhất định sẽ có ngày cô tìm đến.

Vy tròn xoe mắt không hiểu. Nó vội vàng mở tờ giấy. Những nét chữ bằng mực đen cứng cỏi đã nhòe đi vài chỗ…

“Vy!

Khi mày đọc được những dòng này, có lẽ anh chẳng còn cùng chung thế giới với mày nữa rồi…

Anh xin lỗi vì đã ra đi lặng lẽ như thế, xin lỗi vì đã giấu mày đến cùng. Chỉ vì anh biết mày yếu đuối lắm, sẽ không trụ được khi phải đối mặt với sự mất mát nào đâu…

Thời gian này anh ở trên chùa. Anh đã học cách làm người, Vy ạ.

Những ngày qua, mày đã giúp anh rất nhiều. Anh vốn là một thằng thiếu thốn tình cảm trầm trọng, sống khô khan như cát sa mạc. Mày là cơn mưa hiếm hoi của cuộc đời anh đấy, biết không? Đáng lẽ anh phải biết điểm dừng, nhưng cuộc đời anh nó…đứt phanh rồi cô gái ạ. Anh không oán trách số phận, là do anh làm, anh chịu. Anh chỉ hối hận một điều là không thể tiếp tục sống để được thấy con anh khôn lớn, được thấy mày đứng lên ngoạn mục thế nào sau những vấp ngã…

Cho nên, mày hãy vì anh mà mạnh mẽ nhé.

Đôi mắt nâu ấy, anh không muốn nó đượm buồn thêm chút nào nữa…

Khi bé Bin lớn, hãy giúp anh nói với nó rằng bố nó là một thằng tồi, nhưng chưa bao giờ ngừng yêu thương nó cả. Giúp anh dạy nó đừng hư hỏng như anh.

Còn mày nữa, chắc không ghê tởm một thằng nghiện như anh, thì sẽ mãi là em gái anh chứ hả…?”

Vy ngạt thở, trái tim quặn thắt. Tất cả ập đến quá bất ngờ. Nó không kịp chuẩn bị tinh thần chống đỡ. Nó đưa tay bịt miệng ngăn những tiếng nấc muốn phá tan lồng ngực. Chợt nó vùng dậy, chạy xuống cầu thang, chạy mải miết, mải miết… Chẳng biết cơn gió nào đã cuốn nó đến “Thiên đường”. Nó quỳ xuống, vỡ òa trong nước mắt… Nó gào lên thảm thiết :

– Anh ơi!

Gió đông phả vào mặt nó như lưỡi dao lam cứa qua da thịt.

– Anh ơi!

Nó lại gọi anh. Giữa bốn về cây cỏ, không một tiếng đáp vọng về… Mặt hồ vẫn lặng thinh như chẳng hề đồng cảm.

Nó nức nở. Nó đau khổ.

– Em có biết đâu ngày này lại nhanh thế… Em cứ nghĩ… Anh sẽ đi rồi về nhanh thôi…

Có phải trong phút giây nào đó, tại một thời điểm nào đó, bằng một cách nào đó…nó đã yêu anh…?

– Anh à… Anh không còn chung thế giới với em nữa… Nhưng cũng đừng rời xa “Thiên đường” này nhé, có được không?

Anh vẫn không trả lời.

Trên bầu trời, những đám mây cuồn cuộn như nỗi lòng khó tả…

Dưới chân nó. Đám cỏ khô vì thiếu nước đã xỉn màu… hệt hôm đầu tiên gặp mặt…

Add your comment

Your email address will not be published.