Màu máu của anh…

Nhiều ngày nay, hôm nào cũng vậy. Cứ hết giờ ở lớp học ôn, nó lại mò ra “Thiên đường”.

Nơi này được cả nó và Hoàng thống nhất gọi như vậy. Nó thấy vui vui vì có người hiểu được mình. Thường thì hai anh em sẽ ngồi ăn Donut nó mua và uống V-Fresh Hoàng mua, nó thích sẻ chia như vậy. Chém đủ chuyện trên trời dưới biển, từ chuyện “con chó nhà em bị ốm” đến “tình hình Việt Nam – Trung Quốc”. Hoàng thường mắng đùa nó :

– Mày cứ nghiên cứu mấy vấn đề chính trị nhiều rồi vớ vẩn phản động đấy em ạ.

– Ai cũng như anh chắc! – Nó vênh mặt tu lon nước ừng ực.

– Ờ – Hoàng nằm lăn ra thảm cỏ, đưa tay lên gối đầu – Cứ ngồi ấy mà nổ, lúc nó đánh thật thì lại chả chạy đầu tiên.

Nó chẳng buồn phản kháng, ngước nhìn mấy đám mây lập lờ trên bầu trời, trắng xốp, như những cây kem bông hồi nhỏ bố hay mua cho nó mỗi lúc tan học về. Rồi nó sẽ nhảy cẫng lên sung sướng và hét :

– Con yêu bố nhất!

Tự nhiên cổ họng lại nghèn nghẹn. Nó nhớ ngày xưa quá. Đúng thật, trong hầu hết mỗi cuộc đời, thời ấu thơ là đẹp nhất. Vô lo vô nghĩ, được yêu thương che chở, và chẳng biết đến những nỗi đau… Ngày ấy nó ngoan lắm, luôn là niềm tự hào của bố mẹ. Rồi lại chạnh lòng nghĩ về mình hiện tại…

Bỗng nó quay lại Hoàng :

– Anh! Anh!

– Sao? – Hoàng nghển cổ nhìn nó.

– Em thèm kẹo bông lắm…

Mặt nó mếu máo đến tội. Hoàng ngạc nhiên :

– Ơ con điên. Ở đây đào đâu ra kẹo bông cho mày?

– Em không biết! Đi tìm đi, ở mấy cổng trường tiểu học ý. Đi đi đi…

– Mày phiền thật ấy!

Nó hậm hực, dằn dỗi :

– Thế để em tự đi một mình.

Nói rồi đứng dậy định đi thật. Hoàng vội vã :

– Ơ…này! Thôi được rồi, đợi anh…

Nó cười đắc thắng. Chà…Ngày xưa chẳng phải nó cũng đã dùng chiêu này với bố hay sao…?

Hai anh em rong ruổi qua bốn cái cổng trưởng tiểu học mới tìm được môt xe bán kẹo rong. Ông già bán kẹo hồ hởi :

– Mấy cây hả cháu?

Nó nheo mắt, suy nghĩ :

– Năm ạ!

Hoàng giật nảy mình :

– Mày là trâu à?

Nó xòe bàn tay, lẩm bẩm đếm như trẻ con :

– Thì em này, em gái em này, bố này, mẹ này… Anh Hoàng nữa!

Gã nhăn mặt :

– Dở hơi! Không ăn! Mày cứ như trẻ con ấy.

Nó nhõng nhẽo :

– Thử đi. Ngon cực.

Hoàng đành miễn cưỡng gật đầu. Vị ngọt của đường tan từ từ trên đầu lưỡi. Một thằng thanh niên 23 và một đứa con gái 18, hồn nhiên đùa với những cây kẹo bông trên vỉa hè. Hoàng bỗng thấy dâng lên trong lòng một thứ cảm xúc lạ lẫm, giống như gã vừa kiếm được một tấm vé trở về tuổi thơ… Ông già với chiếc xe đạp cũ kĩ có thùng gỗ đựng chiếc máy làm kẹo cười rạng rỡ, chút nắng chiều buông…

Bỗng Hoàng lên tiếng :

– Bác bán cho cháu một cây nữa đi.

Vy tủm tỉm :

– Thích rồi đúng không?

Hoàng đáp nhỏ :

– Không. Mua cho con anh…

Vy há hốc mồm, mắt tròn xoe, khuôn mặt biểu lộ đủ các kiểu trạng thái. Nó lắp bắp :

– C…co..con á?

– Ừ – Hoàng giả nai – Anh chưa kể cho mày sao?

– Chưa kể – Nó vẫn ngơ ngác.

Đoạn đường về nhà như ngắn lại. Hoàng kể cho nó bằng một giọng chậm rãi, như thể đang viết lại một cuốn hồi kí cuộc đời.

– Anh đã từng yêu vợ anh, nhiều lắm. Năm ấy anh bằng mày bây giờ, còn cô ấy kém anh 1 tuổi. Chẳng biết cái gì đã khiến anh lao vào cô ấy mù quáng, như con thiêu thân. Cô ấy khá xinh, tuy chẳng phải dạng ngoan ngoãn hiền lành, nhưng ẩn sâu trong tâm hồn bụi bặm ấy, vẫn còn chút gì đó rất tinh khôi… Anh cảm thấy thế. Tình cảm cũng lúc lên lúc xuống thất thường. Cô ấy hay ghen bóng ghen gió, trong khi anh luôn toàn tâm toàn ý, rồi nghi ngờ lẫn nhau, các kiểu, thì tuổi trẻ mà, nghĩ suy bồng bột, thiếu chín chắn nữa… Cho đến một ngày, cô ấy vui mừng thông báo anh sắp được làm bố… Và háo hức chuẩn bị cho một đám cưới trong mơ…

Giọng gã chợt nghèn nghẹn.

– Số tiền anh bán “cần” và tất cả những gì ông già có không đủ để thực hiện ước mơ của cô ấy, anh nói để một hai năm nữa anh sẽ cố kiếm công việc gì đó hái ra tiền, rồi sẽ chu cấp đầy đủ cho cả hai mẹ con. Thực sự lúc đó anh không hề muốn thoái thác trách nhiệm, chỉ là anh thấy mình…chưa thể. Cô ấy gào lên rằng :” Anh là thằng đểu, thằng khốn nạn”, rằng anh lừa dối cô ấy…

Lời kể của Hoàng đứt quãng, rời rạc. Nó cảm tưởng như gã sắp khóc…

– Rồi thì anh đã làm một việc ngu xuẩn nhất : cướp xe máy! Lúc ấy trong đầu anh chỉ có ý nghĩ, làm sao để có tiền mua nhẫn cưới, một bữa tiệc nho nhỏ, và sau đó là một mái ấm thật sự. Một tuần sau, anh bị bắt – Gã thở hắt ra, cười chua chát – Tòa xử 3 năm tù cho hành vi cướp tài sản. Mọi thứ quanh anh coi như sụp đổ. Lúc đi lĩnh án, anh nói cô ấy chờ anh có được không, cô ấy chỉ khóc. Anh đã nhận thấy có điều bất thường sau những giọt nước mắt đó…

Gã lại thở dài, đôi mắt xa xăm…

– Gần một năm trong trại, “đại bàng” nó cải tạo, anh sống nhục nhã như một con chó. Ngày ba trận, lê lết khổ sở mà vẫn phải cắn răng chịu đựng. Ông bố anh từ ngày vắng anh, không ai kiếm tiền cho ông ấy say sưa nữa, đâm ra “nhớ” con trai. Ông ấy nhờ một người bạn từ thủa còn trong quân ngũ, giờ là phó giám đốc công an thành phố, chạy chọt cho anh mãn hạn sớm.

Vừa ra tù thì được tin cô ấy… lấy chồng…! Đứa con để lại, chị gái anh nuôi. Cô ấy theo chân một thằng già đại gia Vũng Tàu, Cần Thơ gì đó…

Hai hàm răng nghiến chặt, những lời lẽ rin rít qua kẽ răng :

– Mày biết anh đã đau đớn thế nào không? Lúc đó anh đã nghĩ anh mất tất cả rồi, và cuộc sống chẳng còn ý nghĩa chó gì nữa! Trong tù bị hành hạ thể xác, ra ngoài lại phải chịu nỗi đau tinh thần, nhiều khi anh đã nghĩ đến cách giải thoát hèn hạ là cái chết! Nhưng anh không đủ can đảm. Anh còn bố, còn chị gái, và đứa con mới chào đời mà không có mẹ! Anh hận cô ấy, căm thù luôn! Bao nhiêu yêu thương, anh dồn hết cho thằng Bin, thay cả phần mẹ nó. Anh chỉ mong sau này nó lớn lên đừng như anh, dù anh là một thằng bố tồi, nhưng con anh vẫn phải là đứa con ngoan…

Mắt Vy đỏ xọng. Nước mặt chợt trào ra. Nó thút thít :

– Sao…Sao anh không tìm cho Bin một người mẹ khác? Anh còn yêu chị ấy à?

Gã ngậm ngùi, cay đắng :

– Anh là một thằng nghiện, mày hiểu không?

– Em… – Nó bật khóc nức nở, không nói nên lời.

Gã vô thức đưa tay lau những giọt nước mắt nóng hổi trên khuôn mặt con bé, dịu dàng :

– Mày thấy không? So với anh, mày mới chỉ là vấp ngã đầu đời. Anh đã vượt qua được sóng gió, anh tin mày cũng đủ vững vàng… Ít ra là sẽ không thê thảm như lúc này…

Vy lặng người, gã quả thật rất phi phàm. Có thể kiên cường chà đạp lên nỗi đau mà tiếp tục sống, chẳng kêu than. Nó gật đầu, tự nhủ ngày mai, rồi sẽ khác…

Nắng nhàn nhạt. Cũng tại sáng nay cơn mưa cuối mùa ẩm ương đổ ập xuống, nó khiến mọi thứ trở lên sạch sẽ và trong lành đến lạ. Đã có chút gió chớm thu. Vy đến gặp Hoàng như một thói quen. Nó bỗng chạnh lòng nhận ra: Hoàng gầy đi nhiều hơn trước. Có lẽ tại mùa thu, cái gì gắn với mùa thu cũng mỏng manh và leo lét như vậy. Vy rón rén bước lại gần Hoàng, hù một cái khiến gã giật bắn mình. Quay lại lườm, dứ dứ nắm đấm về phía con bé, Hoàng nạt nộ :

– Con ranh! Chán sống hả?

Add your comment

Your email address will not be published.