BẠN GÁI 60 % – Tác Giả : Mễ Lộ Lộ

Chương 4

Cứ như vậy, tất cả dân ở Đông Phương trấn đều biết chuỵên Trình Dư Chân là bạn trai trước của Lâm Gia Gia.

Đương nhiên, tin tức bát quái sẽ không đơn giản như vậy như vậy, chỉ tiếc……

Bởi vì Lâm Gia Gia không muốn công bằng thuyết minh quan hệ chân chính của cô cùng Trình Dư Chân, cho nên dân trong trấn xem diễn đành phải tự mình tưởng tượng.

Bởi vì là tình tiết do dân chúng tự mình nghĩ ra, cho nên mặc kệ là bản kể của người nào, đều thập phần đặc sắc, nói ra tuyệt không tẻ ngắt.

Khổ chủ chính tông có miệng khó trả lời, cho dù mẹ của cô không ngừng ép hỏi, cô cũng luôn cố ý tránh né nói về anh.

Cô không thể nói ra tình hình thực tế, bởi vì anh bắt cá hai tay, bị cô bắt kẻ thông dâm ngay tại giường, cho nên mới hạ quyết định quyết tâm cùng anh chia tay?

Nếu chiêu cáo thiên hạ như vậy, cô cảm thấy người mất mặt là chính cô.

Nói ngắn lại, cô chỉ là cô gái dưới mặt đất, không dám vọng tưởng trèo cao đến nam nhân đang bay ở trên trời.

Cô đành phải ngoan ngoãn về nhà, dự định tương lai tìm một nam nhân bình thường sống qua cả đời, chỉ là không nghĩ tới kế hoạch đều đã bị vận mệnh quấy rầy.

Đầu của Lâm Gia Gia cô không phải chỉ là đơn giản một chút, chẳng lẽ lão thiên gia ngay cả chút tâm nguyện nho nhỏ ấy cũng không thành toàn cho cô?

Mà lão già vận mệnh luôn thích cùng cô đối nghịch, không muốn phát sinh bất cứ chuyện gì, ngay cả chuyện cô muốn cùng Trình Dư Chân tách ra khoảng cách cũng thành một loại nguyện vọng xa xỉ.

“Cùng bạn trai trước gặp lại không phải nên vui vẻ sao?” Nhiễm Ấu Lam vừa sơn lên móng tay vừa nói, sau đó ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn kiều diễm lên.

Gặp lại vui vẻ?

“Là Quỷ Kiến Sầu!”

Từ sau khi cô cùng Trình Dư Chân gặp lại, ngày của cô liền trở nên thập phần hỗn loạn, giống như có ai đó cầm hòn đá nhỏ không ngừng quăng đến trên người cô, cảm giác không đau lắm, nhưng đau đớn sâu tận tâm.

Cô nghĩ, có lẽ là do bóng ma tạo thành bất mãn trong lòng, cho nên chỉ cần nhớ tới chuyện quá khứ, sẽ cảm thấy rất khó chịu.

“Nhưng hiện tại phái người khác đi phỏng vấn cũng không còn kịp rồi.” Nhiễm Ấu Lam ngừng công việc đang làm trên tay, thanh tú nhíu mày.

“Vì sao không kịp?” Lâm Gia Gia khó hiểu hỏi lại.

“Bởi vì chị đã từng gọi điện thoại cho Nguyễn hiệu trưởng, Nguyễn hiệu trưởng cũng đồng thời chuyển đạt ý tứ của anh ta, trừ khi tự em đến, anh ta không tiếp nhận bất luận kẻ nào phỏng vấn.” Nhiễm Ấu Lam ra vẻ như lực bất tòng tâm.

“Cái gì?” Nam nhân chết tiệt, dám dùng cách thối tha này để bắt buộc cô.

“Chính là như vậy a!” Nhiễm Ấu Lam nhẹ giọng nhỏ nhẹ,“Gia Gia, em là ái tướng duy nhất của chị, nếu không có em, chị nhất định không có biện pháp hoàn thành tập san quý này. Lần này nếu em không giúp chị, tập san quý này sẽ trở thành rác rưởi trong miệng Trấn trưởng, đến lúc đó kinh phí thư viện của chúng ta sẽ bị giảm đáng kể.”

Nhìn phấn môi của Quán trưởng nhếch lên, bộ dáng như sắp khóc, Lâm Gia Gia cảm thấy áy náy không đành lòng, dù sao phỏng vấn luôn luôn là công việc của cô, nay chỉ vì riêng một người nào đó, mà muốn tránh chạm mặt cùng Trình Dư Chân…… Ngẫm lại, giống như có điểm thực có lỗi với Quán trưởng.

“Gia Gia, chị thực sự không thể không có em.” Nhiễm Ấu Lam đột nhiên đứng lên, chạy đến trước mặt của cô, giọng điệu đáng thương nói:“Nếu không có lần phỏng vấn này, tập san quý kì tiếp theo sẽ bị bỏ trống.”

Biết rõ Quán trưởng sẽ lừa gạt người, nhưng cô lại là người mềm không ăn cứng, nhìn thấy đôi mắt hoa đào của Quán trưởng nước mắt lưng tròng, trong khoảng thời gian ngắn mềm lòng, thở dài.

“Được…… Được rồi!” Phỏng vấn vốn chính là công tác thuộc bổn phận cô, không phải sao?“Em sẽ tận lực hoàn thành công việc của em.”

Nhiễm Ấu Lam cao hứng vỗ vỗ đầu cô, lập tức còn không quên truy vấn,“Bất quá tại sao em lại chán ghét bạn trai trước như thế?”

Lâm Gia Gia muốn nói lại thôi, cắn cắn môi, do dự không biết nên nói như thế nào.

“Có phải anh ta…… Bắt cá hai tay hay không?” Rất kinh nghiệm Nhiễm Ấu Lam gọn gàng dứt khoát hỏi.

“Chuyện anh ta làm so với bắt cá hai tay càng không thể tha thứ.” Thần sắc Lâm Gia Gia ảm đạm, trong giọng nói ẩn chứa nét không thể tha thứ được.

Nhiễm Ấu Lam chuyển con mắt vòng vo, thật cẩn thận hỏi:“Bị em bắt kẻ thông dâm tại giường?”

“Đúng vậy.” Cô rốt cục gật đầu thừa nhận.

Trầm mặc trong chốc lát, Nhiễm Ấu Lam vỗ vỗ bả vai của cô,“Gặp gỡ loại sự tình này, cũng chỉ có thể chấp nhận, nhưng mà….. Em tận mắt thấy sao?”

“Vâng, còn nhớ rõ ngày đó là lễ Noel, sau khi chấm dứt hoạt động của xã đoàn, em chạy đi tìm anh ấy, không nghĩ tới thế nhưng thấy anh cùng với nữ đồng học cùng nhau ngã vào trên giường……”

“Cởi sạch sẽ?”

“Vô cùng chính xác.” Lâm Gia Gia cắn môi, gật đầu.“Hơn nữa anh ấy mệt đến bất tỉnh nhân sự, ngay cả em đến đó tìm anh ấy cũng không biết.”

Nhiễm Ấu Lam lại trầm mặc trong chốc lát,“Sau đó thì sao?”

“Sau đó…… Cách vài ngày sau, anh ấy chạy tới hỏi em, vì sao vẫn né tránh anh ấy? Đau dài không bằng đau ngắn, em đưa ra lời chia tay với anh ấy.” Lâm Gia Gia cụp mắt xuống, cực lực muốn dùng giọng điệu bình tĩnh kể ra đoạn chuyện cũ này.

Sau đó anh cũng không giải thích, đã thực sự cùng cô chia tay, tiếp theo cô chuyển trường rời khỏi Đài Bắc, trở lại Đông Phương trấn, học xong đại học.

Đây là quá trình cô cùng Trình Dư Chân từ quen biết đến chia tay, thời gian ngắn ngủn không đến nửa năm.

Nhiễm Ấu Lam chớp chớp lông mi dài, ho nhẹ hai tiếng,“Gia Gia, có đôi khi mắt thấy không nhất định chính xác, hơn nữa chị cảm thấy em rất đơn thuần.”

Đơn thuần?

Cô không hiểu, Quán trưởng nói như vậy là có ý gì?

Nhiễm Ấu Lam vẫn vỗ vỗ bả vai của cô như cũ,“Có đôi khi em muốn cởi bỏ khúc mắc, không thể chỉ dựa vào sức mạnh của bản thân, chị cho em một đề nghị, em tìm thời gian rảnh nào đó, cùng bạn trai trước, công bằng nói ra những lời nói trong lòng, giải trừ những vướng mắc trong lòng như vậy các người sau này có chạm mặt nhau, cũng sẽ không thành đối chọi gay gắt nữa.

Sắc mặt Lâm Gia Gia buồn bã,“ Chuyện đã lâu như vậy, còn có cái gì để nói?”

“Nói không phải là chuyện đã xảy ra, mà là tâm tình của các em. Mau đi đi!” Thời gian Nhiễm Ấu Lam chỉ dẫn lầm lạc đã chấm dứt.

Cô bất đắc dĩ nhìn Quán trưởng, cuối cùng vẫn đem lời nói phản bác nuốt vào bụng.

Quán trưởng nói đúng, tháo gỡ vướng mắc thì phải kiếm người buộc nó.

Nếu cô muốn cùng Trình Dư Chân chung sống hoà bình ở trấn này, quả thật phải tìm một cơ hội cùng anh nói chuyện……

Từ sau khi chuyển đến Đông Phương trấn, tâm tình Trình Dư Chân mỗi ngày đều được vui vẻ hiếm có, sống rất thoải mái sung sướng, thậm chí thực chờ mong mỗi ngày đến.

Tính tính thời gian, anh cùng với cô chia tay đã năm năm, trong đoạn thời gian này tuy rằng anh từng kết giao với bạn gái khác, nhưng là đều duy trì không lâu.

Nguyên nhân kỳ thật rất đơn giản, anh không dễ dàng thay đổi, tính cách xấu xa, ác liệt đã tồn tại lâu rồi.

Có lẽ Lâm Gia Gia nói đúng, anh trời sinh chính là xấu xa hiểm độc, nên thích loại nữ nhân có tính cách đối nghịch với anh.

Nhưng khi hồi tưởng lúc trước trở thành bạn trai của cô, cũng là do cô theo đuổi anh, anh thế nhưng ngay cả lo lắng đều không có, lập tức đáp ứng thông báo của cô.

Vì sao vậy?

Nhớ mang máng cô là học muội của anh, khi gặp qua cô vài lần ở khoa quan hệ hữu nghị, lúc ấy toàn thân cô đều tản mát ra tinh thần phấn chấn cùng sáng sủa.

Anh thừa nhận lúc ấy quả thật đã bị cô hấp dẫn, sau đó luôn đặc biệt chú ý tất cả mọi chuyện của cô, ngày sau liền tìm lấy cớ cố ý tiếp cận cô, thích thể hiện thiện ý cùng sức quyến rũ của anh.

Cô quả nhiên như anh tưởng tượng, đơn thuần, không nghĩ sâu xa, ngay thẳng vô tâm cơ, trọng điểm chính là cô trực lai trực vãng.

Chỉ là có một khuyết điểm nhỏ, đó là khi cô làm việc vĩnh viễn chỉ cần sáu mươi phần trăm, không cầu hoàn mỹ, không truy tìm đến nơi đến chốn.

Ngay cả lúc cô cùng anh đưa ra lời chia tay, cũng không nói một lý do, anh đã bị đá sang bên một cách kì lạ.

Tiếp theo đó cô chuyển trường, rời khỏi Đài Bắc, ngay lúc đó anh đang vội vàng làm luận văn thạc sĩ, hai người cứ như vậy cắt đứt tin tức.

Không nghĩ tới duyên phận của bọn họ cũng không có đoạn, thần vận mệnh lại đưa bọn họ trở về chung một chỗ, ngoài ý muốn khơi gợi hứng thú của anh đối với cô, so với anh tưởng tượng còn muốn nồng nàn hơn, gần như không thể khống chế.

Thì ra cô đã sớm tấn công sâu vào trong trí nhớ của anh, anh chỉ tạm thời gác lại, chứ không phải đã quên theo thời gian.

Trình Dư Chân khẽ huýt sáo nho nhỏ, hoàn thành xong công việc của mình, tiếng chuông nghỉ trưa vừa vặn vang lên khi, anh rời khỏi văn phòng, cửa phòng y tế cũng trùng hợp bị mở ra.

Bước vào là một nữ sinh, mái tóc dài buông xõa sau gáy, diện mạo xinh đẹp, dáng người yểu điệu, còn cố ý đem váy đồng phục đổi thành chiếc váy mê người, gió thổi qua sẽ nhìn thấy chiếc quần lót bé xinh.

Bất quá Lí Lệ Na không cần, bởi vì đây chính là tất cả năng lực trẻ tuổi của cô, có thể cho người khác xem cô là hư vinh, thân là hoa hậu giảng đường muốn chế tạo đề tài, phải như vậy mới có thể thu hút ánh mắt của mọi người.

Tựa như vị Trình lão sư chủ nhiệm phòng y tế này, từ khi anh vừa đến nhậm chức, liền mê đảo toàn bộ nữ sinh và cả giáo sư nữ, không ít nữ đồng học đều hận không thể mỗi ngày bị thương, để đên phòng y tế xin thuốc, làm thỏa mãn ảo tưởng của các cô.

Lí Lệ Na đương nhiên cũng sẽ không buông tha cơ hội như vậy,học sinh trong trường, ngoài trường, theo đuổi đã không thể thỏa mãn được cô ta, cô ta cần là nam tính thành thục.

Vì thế một bước vừa tiến vào phòng y tế, cô ta liền giả dạng ra bộ dáng thanh thuần vô tội, đôi mắt lưu chuyển quyến rũ, muốn gỡ xuống sự phòng ngự của anh, nũng nịu mở miệng,“Lão sư……”

Trình Dư Chân không phải ngu ngốc, cũng đã trải qua thời kỳ trưởng thành, đương nhiên hiểu được ý tưởng của nữ sinh trung học, bất quá trời sinh anh là diễn viên tốt, đối với những chuyện buồn nôn như thế này luôn giữ lại ba phần, bởi vì mới nhận nhiệm vụ không lâu, vẫn là diễn nhân vật ông ba phải cho tốt vậy.

“Đồng học, chỗ nào không thoải mái?” Anh mặc áo bào trắng, mặt mang mỉm cười.

“Lão sư, em đau bụng.” Lí Lệ Na ôm bụng, mặt nhăn thành một đoàn.

“Đau dạ dày hay là bệnh phụ nữ?” Anh cũng không vạch trần hành động ngây thơ của nữ đệ tử, ngược lại ôn nhu hỏi.

“Không biết, lão sư, nhìn xem giúp em đi.” Cô nhẹ giọng nói, ngồi thẳng trên giường, sau đó nhẹ nhàng kéo cao áo sơmi, lộ ra cái bụng bằng phẳng trắng nõn.

Gần đây nữ sinh trung học đều trực tiếp như thế sao?

“Đồng học, em như vậy sẽ cảm lạnh.” Anh cười nói, trực tiếp kéo góc áo của cô xuống.“Còn nữa, , tôi chỉ là lão sư bảo vệ sức khoẻ, cũng không phải bác sĩ chuyên nghiệp, cho nên cũng không cần cởi áo tháo thắt lưng ở trước mặt của tôi.”

Lí Lệ Na sửng sốt, không nghĩ tới vị lão sư trẻ tuổi lại suất khí này lại cự tuyệt ám chỉ của cô, nhưng thanh xuân không ngại, rõ ràng đảo khách thành chủ xông lên phía trước, ôm lấy eo của anh.

“Lão sư, em thích thầy!”

“Nhưng là tôi không thích em, đồng học.” Tuy rằng không kiên nhẫn, nhưng Trình Dư Chân duy trì phong độ theo thói quen.

Lí Lệ Na nghi hoặc ngẩng đầu, nhìn anh,“Vì sao thầy không thích em? Chẳng lẽ em không đủ xinh đẹp?”

“Em rất đẹp.” Anh khen ngợi tự đáy lòng.

“Vậy thầy hãy cùng em làm tình,” Cô cao ngạo nâng cằm lên, dám đưa anh đẩy ngã ở trên giường.“Em thích loại nam nhân thành thục như lão sư, bằng điều kiện của em, sẽ không để cho thầy phải thất vọng.”

Anh thu lại tươi cười, vẻ mặt vẻ lo lắng, đối với loại em gái buông thả còn ngây thơ như thế này, là loại tặng phẩm không thể tiếp nhận, ngược lại cảm thấy phiền toái, dù sao cô ta vẫn chưa đủ mười tám tuổi, chạm vào cô ta hoàn toàn là tự tìm đường chết, anh cũng không muốn vinh hạnh trở thành tin tức đầu đề của tất cả các mặt báo, khi vừa mới thành danh.

Khi anh đang muốn đẩy cô ta ra, cửa phòng y tế lại bị đẩy bật ra lần nữa.

Người tới động tác cực nhanh, nắm máy chụp ảnh lên, nhắm ngay hai người trên giường, không ngừng ấn nút.

Bởi vì chuyện xảy ra quá đột ngột, Trình Dư Chân cùng Lí Lệ Na không khỏi giật mình sửng sốt……

Sau một lúc lâu, Lâm Gia Gia rốt cục cảm thấy đủ, ngừng chụp.

“Đây chính là tin tức độc nhất vô nhị.”

Aha! Thế nhưng để cho cô ngoài ý muốn bắt được nhược điểm của Trình Dư Chân.

Xem ra cô cũng không cần phải cùng anh mặt đối mặt nói chuyện, chỉ cần làm tiểu nhân một lần, lấy những bức ảnh chụp này làm bằng chứng uy hiếp anh, muốn anh cút khỏi Đông Phương trấn cũng không phải là chuyện khó khăn gì.

Ha ha, ngay cả lão thiên gia cũng đứng về phiá cô, muốn đem tên sắc ma dâm đãng này đuổi ra khỏi Đông Phương trấn.

Vẻ mặt Lí Lệ Na đầy tức giận, rời khỏi thân mình của anh, đứng vững vàng trên mặt đất, bước nhanh đến trước mặt Lâm Gia Gia, ý đồ muốn cướp đi máy chụp ảnh trong tay cô.

“Đưa tôi!”

“Dựa vào cái gì cho cô?” Lâm Gia Gia trừng mắt nhìn cô,“Cô là thổ phỉ sao?”

“Nếu chị không xóa những bức ảnh này, tôi sẽ tố cáo chị xâm phạm quyền chân dung!” Gương mặt diễm lệ của Lí Lệ Na kiên quyết.

“Tôi không sao cả!” Hai mắt Lâm Gia Gia híp lại, bị tiểu muội muội sẵng giọng cảm giác kỳ thật không phải dễ chịu gì cho lắm, hơn nữa lại chính mắt nhìn thấy anh cùng với nữ sinh ở trên giường lăn lộn lần nữa, trong lòng lại tràn đầy vị chua sót khó có thể hình dung.

Mắt thấy không nhất định là thực? Tuy rằng cảnh tượng trước mắt không có dọa đến cô, nhưng không có nghĩa tất cả đều là biểu hiện giả dối.

“Chị đưa hay không?” Cơn tức của Lí Lệ Na càng cao hơn nữa, mắt thấy cô không chịu thỏa hiệp, rõ rang nhếch miệng cao lên, già dặn nói:“Chị không muốn đưa cũng không sao, dù sao tôi cũng chưa được mười tám tuổi, loại tin tức này nếu bị truyền ra ngoài, tôi sẽ nói là lão sư bức bách tôi đi vào khuôn khổ.”

Tiểu muội muội không đầy mười tám tuổi quả nhiên có bản lãnh hơn người! Lâm Gia Gia trừng mắt nhìn cô, không hiểu sao, lửa giận bị cô chọc cháy hừng hực.

“Nếu em muốn công khai, tôi nhất định sẽ thành toàn cho em.”

Nếu khí thế của cô bại bởi tiểu muội muội non choẹt này, về sau làm sao sống ở trấn Đông Phương này?

“Như em mong muốn, em vẫn chưa đến mười tám, quả thật là vô tội, Trình chủ nhiệm bị cách chức là việc nhỏ, có lẽ còn có thể gặp phải quan tòa, nhưng những việc này là bình thường, chuyện hay nhất vẫn còn ở phía sau…… Nếu tôi đem những gì em mới nói với tôi, công khai không sót chữ nào, em cho là giáo sư của trung học Đông Phương sẽ dễ dàng buông tha em sao?”

Lí Lệ Na quả nhiên vẫn chỉ là một cô bé mới lớn, bị cô dọa thành như vậy, xanh cả mặt, một câu cũng nói không nên lời.

Nếu quá trình cô chủ động quyến rũ Trình chủ nhiệm bị công khai, chẳng phải tuyên bố làm kẻ thù của tất cả nữ nhân trong trường này?

Kết cục của cô sẽ như thế nào?

Khẳng định trở thành mục tiêu cho tất cả bọn họ công kích, ngày sau sẽ khó sống hơn trong trường học này.

Lí Lệ Na rùng mình một cái, lập tức thay đổi biểu tình cầu xin,“Chị…… Chị có thể không công khai được không?”

Lâm Gia Gia cười lạnh một tiếng,“Em cầu tôi sao!”

“Làm ơn, van cầu chị……” Lí Lệ Na cắn môi, rùng mình một cái.

“Tôi có điều kiện, về sau không cho phép em bước vào phòng y tế một bước, thậm chí nhìn thấy Trình chủ nhiệm, nhất định phải tự động cách xa mười mét, bằng không đừng trách thủ đoạn của tôi ti bỉ hạ lưu.”

“Được……” Lí Lệ Na vội vàng gật đầu,“Hiện tại em có thể đi chưa?”

Lâm Gia Gia gật gật đầu, đồng ý cho cô ta rời khỏi phòng y tế.

Lí Lệ Na không dám lưu lại lâu, nhanh chóng rời đi.

Mãi đến khi cánh cửa bị đóng lại, phòng y tế mới khôi phục lại vẻ im lặng thường ngày.

Trình Dư Chân nhìn cô, không khỏi dật ra tiếng cười trầm thấp.

Cô trừng anh liếc mắt một cái, tức giận nói:“Anh cười cái gì?” Khoe răng trắng sao?

“Anh không nghĩ em có nghĩa khí tới giải cứu tôi như vậy?” Đây có thể gọi là công chúa cứu hoàng tử sao?

“Giải cứu anh?” Cô cười nhạo một tiếng, lộ ra biểu tình khinh khi,“Hay nói đúng hơn, tôi chỉ dùng một dao, xé nát lớp vỏ boc bên ngoài tên háo sắc như anh.”

“Năm năm không gặp, công lực trợn mắt nói dối của em càng lúc càng nâng cao.” Rõ rafng mới vừa rồi, là anh bị đè áp lên giường, ngay cả sàm sỡ còn chưa có nữa a?

Cô tức giận trừng mắt nhìn anh, muốn chứng minh đôi mắt

mình sáng ngời, không bị mù.

“Rõ như ban ngày, lòng người ai biết được, ai không biết anh thuộc dạng người làm ra vẻ đạo mạo, giả đứng đắn trước mặt mọi người còn bên trong sinh hoạt cá nhân hỗn loạn, quan hệ nam nữ bừa bãi chứ……”

Trình Dư Chân đưa tuấn nhan gần sát vào cô, sau đó thừa dịp cô không chú ý, cướp đi máy chụp ảnh trong tay cô.

“Cái gì? Trả máy chụp ảnh cho tôi!” Anh không phải thẹn quá thành giận, muốn đạp nát máy ảnh của cô đấy chứ

Anh không trả lời câu hỏi của cô, đi thẳng ra cửa, đem tấm biển báo, “Tạm nghỉ ngơi” , tiếp theo đóng cửa, khóa lại, xoay người đối diện với cô, trong mắt lóe ra ánh sáng lạnh.

“Anh…… Anh muốn làm cái gì?” Cô nuốt một ngụm nước miếng, không hiểu vì sao anh phải khóa cửa.

“Em đã vạch trần mặt nạ của tôi, em nói thử xem tôi còn có thể làm gì?” Anh thưởng thức máy chụp ảnh của cô, sau đó mở máy ảnh ra, chỉnh sửa một chút, cười tà ác nói:“Lâm Gia Gia, suốt đời này vẫn chưa có ái dám uy hiếp tôi, xem ra em thật sự là điều ngoài ý muốn nhất trong cuộc đời của tôi.”

“Cái gì…… Có ý gì?” Cô nhịn không được lui về phía sau, mãi đến khi chạm vào giường, trong khoảng thời gian ngắn không kịp phản ứng, ngã ngồi ở trên chiếc giường màu trắng.

“Em cảm thấy một con sói nếu nhìn thấy con gà con không hề có chống cự năng lực, sẽ phát sinh chuyện gì?” Anh đem máy chụp ảnh đặt ở ngăn tủ một bên, màn ảnh vừa vặn đối mặt về hướng bọn họ.“Một, là một ngụm ăn nó? Hai, đùa bỡn một phen sau đó lại ăn vào bụng? Ba là…… Con gà con như em muốn lựa chọn kết cục như thế nào đây?”

Ba cái lựa chọn có cái gì khác biệt sao? Cô âm thầm khóc thét.

“Không bằng tự tôi quyết định vậy!” Anh chậm rãi tới gần cô.

Ngay sau đó, anh lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai đem cô áp lên trên giường, nằm trên người cô.

“Anh…… Anh muốn làm gì?” Đắc ý vừa rồi biến mất vô tung, cô có vẻ thất kinh.

“Hoàn toàn sử dụng hình tượng Trình Dư Chân thích quan hệ nam nữ bừa bãi giống như trong ý nghĩ của em yêu.” Anh mỉm cười, kiềm chế cổ tay cô, ngăn cản cô vặn vẹo thân mình.

“Anh vốn thích bắt cá hai tay, nam nữ quan hệ bừa bãi mà.” Lâm Gia Gia không phục rống to, hốc mắt hàm chứa nước mắt.

“Anh nghĩ giữa chúng ta lúc trước nhất định có hiểu lầm gì.” Trình Dư Chân nóng cháy nhìn cô, mềm giọng lại: “Hôm nay chúng ta hãy nói cho rõ rang nhé! Nhưng trước tiên, anh phải chứng minh một chuyện, đó là chỉ có em mới có thể khiến cho anh nổi lên dục vọng nguyên thủy nhất.”

Đến đây đi! Con gà con, bạn gái trước của anh, anh đã đợi thật lâu, hôm nay hãy ngoan ngoãn để cho anh một ngụm nuốt vào đi!

“Anh dám” Hai chữ còn chưa thốt ra khỏi miệng, cánh môi của cô đã bị bạc môi của anh quặc trụ.

Dám hay không dám, không phải dùng miệng nói là có thể, anh muốn tự thể nghiệm.

Trình Dư Chân thập phần bá đạo chà đạp cánh môi của cô, mặc cho cô không muốn ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ, đầu lưỡi của anh vẫn là nhân cơ hội tách hàm răng của cô ra, tiến quân thần tốc, cùng chiếc lưỡi hồng hào của cô dây dưa ở một khối.

Lâm Gia Gia không ngừng giãy dụa, đáng tiếc khí lực không bằng người, thủy chung không thể thoát khỏi anh.

Anh có chút tức giận, kéo ngăn tủ một bên, lấy băng gạc ra, quấn vòng quanh cổ tay của cô, sau đó cố định ở đầu giường.

“Trình Dư Chân!” Cô hổn hển kêu to.

“Em tiếp tục lớn tiếng ồn ào, anh thì không sao cả, dù sao nhiều nhất là bị cách chức, bất quá một khi tin tức được truyền ra ngoài, em nếu muốn giải thích em cùng anh không có quan hệ gì, chỉ sợ không có ai sẽ tin tưởng.” Anh lộ ra ác liệt tươi cười, giống như đã ăn định cô rồi.

Cô hạ giọng,“Anh rốt cuộc muốn làm cái gì? Mau thả tôi ra……”

“Bảo bối, em cũng thật gấp a!” Anh cười khẽ nói, cuối cùng đã làm cho cô an phận một chút.“Như vậy đã chờ không kịp, muốn anh một ngụm nuốt em vào sao?”

“Dâm tặc!” Cô tức trừng mắt nhìn anh,“Anh có biết cái này gọi là cưỡng hiếp hay không?”

“Cưỡng hiếp?” Hai mắt anh híp lại, khóe miệng giơ lên,“Nhưng rõ ràng là em rất muốn anh cơ, ngay cả nằm mơ cũng nhìn thấy anh mà.”

“Anh……” Làm sao có thể biết? Giấc mộng xuân đó, cô xấu hổ mở miệng, anh làm sao có thể biết?

Ngay sau đó, hai mắt cô trợn tròn, trừng mắt nhìn anh.

“Không phải đêm đó anh……” Nha, cô rất muốn đào một cái động đem mình chôn sống luôn cho rồi.

Trình Dư Chân ngồi ở mép giường, bàn tay nhẹ vỗ về hai má của cô, sau đó chậm rãi lướt tới xương quai xanh.

“Nghiêm chỉnh mà nói, là em giống như con mèo hoang nhỏ quấn quít lấy anh, muốn anh cho em.”

Anh mới là nạn nhân, được không?

Tối hôm đó anh chỉ muốn rót cho cô chén nước, không nghĩ tới lại bị cô quấn quít lấy, hôn anh, tiếp theo là thân thể mềm mại xinh xắn đó không ngừng cọ xát anh, để cho anh bất mãn là cô quá mức mẫn cảm, chỉ dùng ngón tay đã làm cô đạt tới cao trào, sau đó mặc kệ anh kêu gọi cô như thế nào, cô đều ngủ thật sự mê say, làm cho dục hỏa cuồng dại quấy phá anh.

Thù này, bắt đầu kết từ đêm đó.

Anh là nam nhân thích ghi hận, cho nên này cừu không báo, khó thể dập được “Lửa” thể xác và tinh thần của anh.

“Anh…… Nói bậy.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Gia Gia đỏ bừng, thấp giọng phản bác,“Lúc trước anh cũng rất thích hù dọa tôi.”

“Anh hù dọa em sao?” Anh nhíu mày, bàn tay to thám hiểm sâu vào chiếc áo sơ mi rộng thùng thình: “Mấy năm nay em uống nhầm thuốc gì, tại sao trở nên mơ hồ như vậy, ảo tưởng nghiêm trọng như vậy?”

Miệng của cô dù lợi hại như thế nào, vẫn là thua anh một khoảng cách rất xa, anh luôn có biện pháp lạnh lùng phản bác lời của cô.“Tôi mới không uống nhầm thuốc!”

“Bằng không chính là em đối với anh hiểu lầm rất sâu.” Bàn tay của anh lại lướt đến chiếc eo thon nhỏ của cô, đến cái bụng hoàn mỹ bằng phẳng.“Tỷ như, bắt cá hai tay?”

Ủy khuất nháy mắt lấp đầy ngực, cô nâng đôi mắt đen ngập nước lên,“Anh cũng thừa nhận mình bắt cá hai tay sao?”

Sắc mặt Trình Dư Chân trầm xuống,“Tiểu thư, bắt cá hai tay là tội danh em dán lên người anh, hiện tại sao lại biến thành anh thừa nhận?”

“Anh rõ ràng có, tôi mới có thể yêu cầu chia tay.” Cô trừng mắt nhìn anh, trong mắt ẩn chứ không thể tha thứ cùng oán niệm.

Anh mím chặt miệng, mắt cũng không chớp nhìn cô, một hồi lâu mới nhếch miệng lên.

“Vậy em nói xem, lần bắt cá hai tay nào bị em bắt được?” Cảm tình của anh tuy rằng nhìn có vẻ thực tự do, nhưng hoàn toàn không hề tùy tiện.

“Đã…… Đã qua rồi, hiện tại nhắc đến có ích lợi gì?” Thương tổn cùng bóng ma cũng đã tạo thành, cô không muốn nhớ lại.

Lâm Gia Gia là một cô gái lạ nhất mà anh gặp, cá tính đã không được hăng hái cho lắm, nhưng một khi cô đã nhận định chuyện gì, tuyệt đối không thể bàn cãi.

Tựa như anh, sau khi bị cô phán tử hình, không còn có cơ hội chống án, mà tử hình này còn phán một cách bất ngờ không hiểu nổi.

“Em đã không muốn đề cập đến, vậy tự anh sẽ sáng tạo tương lai của chúng ta một lần nữa.” Anh híp hai tròng mắt lại, bàn tay to không kiêng nể gì tham lam tiến vào trong áo lót của cô.

“Trình Dư Chân, anh dám!” Cô khẽ gọi một tiếng.

Đáng giận! Anh thực sự dám!

Bàn tay anh đang dọc theo bụng của cô hướng lên trên, lần dò lên, thẳng tiến vào ngực của cô.

Anh là một nam nhân muốn làm gì thì làm, hơn nữa đối với cô gái trước mắt, gần như đối với lời nói của cô ngoảnh mặt làm ngơ.

Tay anh thuận thế đem quần áo của cô kéo lên trên, lộ ra cái bụng trắng nõn.

Đây cũng không phải lần đầu tiên anh nhìn thấy cô trần truồng, năm năm trước khi bọn họ kết giao, đã từng lau súng hỏa, anh đối với thân thể của cô thập phần vừa lòng, nhiều năm sau, vẫn còn nhớ rõ hương vị tuyệt vời của cô lúc trước.

Nghiêm khắc mà nói tiếp, bộ ngực của cô cũng không lớn, chẳng qua nhờ ma thuật của áo lót, nên trước mặt anh trở nên tròn trịa hẳn lên.

“Không nghĩ tới nhiều năm như vậy,em chẳng những không cao hơn, ngay cả bộ ngực cũng không to ra.” Cuộc sống của cô thật đúng là bi thảm a!

“Này!” Hơi quá đáng nha!“Anh xâm phạm cơ thể của tôi, còn nhục nhã tâm linh của tôi!” Lâm Gia Gia cắn môi, trừng mắt nhìn anh.

“Đây không phải gọi là xâm phạm.” Anh leo lên giường, giường hơi lõm xuống, thân mình hai người ái muội quấn vào nhau.

“Vậy động tác hiện tại này gọi là gì?” Anh cũng bắt đầu trợn mắt nói dối sao?

“Tôn thờ.” Trình Dư Chân lộ ra nụ cười lưu lanh vô lại,“Còn nhớ rõ lần đầu tiên của em không?”

“Tôi, tôi đã quên.” Cô đỏ mặt, cũng đã tiết lộ tâm tư.

Lần đầu tiên của một cô gái tượng trưng cho việc biến thành người lớn, sao có thể nói quên liền quên?

“Không sao, hiện tại chúng ta có thể ôn cố tri tân.”

Ôn cố tri tân?

Lâm Gia Gia không kịp mở miệng cự tuyệt, đôi môi lại bị anh quặc trụ một lần nữa.

Lúc này đây, cô rốt cuộc trốn không thoát……

Add your comment

Your email address will not be published.