BẠN GÁI 60 % – Tác Giả : Mễ Lộ Lộ

Chương 3

Sau đó anh hôn cô.

Sau đó thì sao?

Sau đó Trình Dư Chân gian trá, mạnh mẽ đem đầu lưỡi tiến quân thần tốc vào miệng của cô, đảo qua một lần sau đó dùng sức đẩy cô ra, nói toàn thân cô đều là mồ hôi, tiếp theo liền đem cô nhét vào phòng tắm, còn ném lại một câu,“Muốn chịu trách nhiêm, trước tiên, em phải tắm rửa toàn thân sạch sẽ thơm tho, mới có tư cách làm cống phẩm.”

Cống phẩm? Con khỉ a!

Không khí bị phá, Lâm Gia Gia sau nụ hôn sâu mới phát hiện bản thân lại bị trở thành chú khỉ làm trò hề, nhưng đã bị anh đẩy mạnh vào phòng tắm, đem khăn tắm cùng áo khoác quăng vào, bắt buộc cô đêm nay phải ở lại nhà anh.

Trải qua một phen ép buộc, bị một bụng hờn dỗi, bất quá dưới tác dụng của cồn, cô cuối cùng vẫn phải ở lại nhà anh, đầu vừa chạm vào chiếc gối mềm mại, đã ngủ say sưa.

Bất quá, cô ngủ cực không an ổn.

Trong mộng Trình Dư Chân vẫn hôn cô thực chân thật dán sát vào môi của cô, sau đó dùng đầu lưỡi tách mở hàm răng của cô ra, giống một chú rắn nhỏ trơn trượt, tiến vào miệng của cô.

Trong mộng anh vẫn có sức quyến rũ kinh người như cũ, tóc đen không kềm chế được dừng ở bên tai, ánh mắt sắc bén quan sát cô.

Bàn tay to mạnh mẽ của anh bắt lấy cổ tay của cô, nặng nề đè cô lên chiếc giường êm dịu, thân mình ái muội quấn quýt cùng cô.

Cô ưm một tiếng, giãy dụa, cuối cùng vẫn thần phục dưới nụ hôn sâu của anh.

Đầu lưỡi của anh không ngừng chơi đùa cùng đầu lưỡi của cô, chậm rãi trao đổi nước bọt lẫn nhau.

Đích thân trải qua cảnh chân thật bình thường này, trên người cô cảm nhận được sự chân thật, còn cảm nhận được độ ấm từ bàn tay thám hiểm của anh truyền đến.

Cô khẽ rên một tiếng, rốt cục hé miệng, cùng đầu lưỡi anh dây dưa.

Cô theo bản năng mút lấy đầu lưỡi của anh, khẽ hôn bạc môi của anh, cảm giác giống như đang thưởng thức mật ngọt của nước cam lộ.

Động tác của anh tiến hành theo chất lượng, giống như gặp lại người yêu đã lâu ngày xa cách, một khi ôm nhau, liền hung hăng quấn lấy nhau, không bao giờ nguyện ý buông tay ra nữa.

Cô có thể cảm nhận được đầu lưỡi của anh mỗi một lần chui vào đều rót vào vô cùng nhiệt tình, đầy ngập dục niệm, gần như muốn một ngụm cắn nuốt cô.

Mãi đến khi miệng mũi của cô đều tràn ngập hơi thở của anh, anh mới buông cánh môi của cô, sau đó dời xuống, như là muốn trừng phạt cô, nhẹ nhàng cắn cắn.

“Em luôn luôn là cô bé không biết kiềm chế!” Thanh âm của anh chậm rãi quanh quẩn.

Là mộng? Hay là là sự thật?

Cô muốn mở hai mắt, mí mắt lại thập phần nặng nề, mà thanh âm chân thật của anh, lại kích động tiến nội tâm của cô.

Môi lưỡi của anh lướt qua chiếc cằm xinh xắn của cô, chuyển xuống chiếc gáy trắng nần của cô, mút lấy da thịt trắng noãn.

Bạc môi vừa rời khỏi, trên da thịt trắng noãn xuất hiện vài vết hôn đỏ thẫm, bàn tay to thô ráp rời khỏi lòng bàn tay mềm mại của cô, lướt qua mái tóc dài, sau đó tấn công vào lớp áp trắng rộng thùng thình, nhẹ vỗ về da thịt nõn nà.

Cô nhẹ giọng ưm, vẫn như cũ cảm giác mình đang ở trong mộng, nhưng thân thể nam nhân lại ấm áp như thế, tựa hồ rong chơi dưới ánh mặt trời ấm áp, thà rằng ngủ say, cũng không nguyện tỉnh lại.

Ngón tay đùa bỡn mềm mại, nhẹ nhàng lướt xuống chậm rãi biến ảo.

Mỹ nhân đang ngủ mê, không tự giác khép hai chân lại, dục vọng nơi nào đó trong cơ thể dần dần thức tỉnh, dẫn đường một dòng nước ấm áp chảy ra.

Động tác của anh thập phần thuần thục, cũng không thô lỗ, từng chút, từng chút xâm phạm thân thể của cô, đòi lấy thứ anh cần.

Cô trằn trọc khó ngủ, mơ hồ cảm giác được hai chân mình tựa hồ bị tách ra, bàn tay to lớn của anh dịu dàng trườn vào giữa hai chân cô.

Môi đỏ mọng khẽ mở, tiếng khinh ngâm nhỏ vụn thành tiếng, cô muốn tỉnh lại, nhưng đầu óc hỗn độn làm cho cô lại trầm luân vào trong kích thích nồng nhiệt đã lâu chưa từng có.

Thân thể của cô đang liều lĩnh phiêu lưu, cảm giác nóng ấm đang lan tỏa khắp toàn thân của cô, gian không ngừng khuếch tán, trong lúc nửa mơ nửa tỉnh, cảm giác có một nam nhân quấn quanh thân thể của cô.

Cô tuyệt không cảm thấy sợ hãi, bởi vì hô hấp dần dần dồn dập, cô ngửi được mùi hương trên thân thể nam nhân phát ra.

Hương vị này đã xa lạ lại quen thuộc, phủ đầy bụi ở tận sâu trong tâm khảm của cô, tựa hồ theo quán tính, đem cô mang về thời gian ngày xưa.

Thân thể phản ứng cũng xuất phát từ bản năng, cảm quan kích thích dẫn dắt cô hưởng thụ.

Trên chiếc giường mềm mại, thân hình nam nữ chặt chẽ dây dưa, giống như đã tìm lại được mọt nửa của bản thân đã mất thật lâu.

Đầu ngón tay du ngoạn lúc nhanh lúc chậm, đem khoái ý rót vào bên trong trái tim, làm cho nhiệt độ cơ thể của cô lên cao.

Trong phòng tràn ngập hương vị tình dục khó có thể nói thành lời.

Độ ấm thân thể cô không ngừng tăng lên, cảm giác sướng khoái đang dâng trào khắp toàn thân cao thấp, hai tay tự nhiên bám lấy thân thể mạnh mẽ bên trên cô.

Hai chân bởi vì tê dại dần dần khuếch tán mở ra, cô ưỡn cong người, hai chân cuốn lấy phần eo của anh.

Cuối cùng, ngón tay ma quái đầy mê hoặc của anh làm cho thân thể của cô đạt đến cao trào.

Lâm Gia Gia thấy một giấc mộng xuân ẩm ướt.

Cô thế nhưng ở trong mộng đạt tới cao trào.

Hơn nữa nam nhân vật chính trong mộng, cô mơ hồ cảm giác là Trình Dư Chân.

Khi cô mở hai mắt vào lúc hừng đông, phát hiện cảnh trong mơ này thập phần rất thật, còn làm cho hai chân của cô ẩm ướt, rin rít khó chịu, ngay cả quần lót của cô cũng đều ẩm ướt.

Loại giấc mộng ẩm ướt ủy mị thế này làm cô cảm thấy tội lỗi.

Cô rõ ràng thực chán ghét Trình Dư Chân, vì sao ở trong mộng còn có thể đón ý hùa theo khiêu khích của anh, sau đó dưới sự của trêu chọc anh đạt tới cao trào?

Nha, cô thật sự muốn tìm một khối đậu hũ, đem hình ảnh đầy sắc tình này đánh văng ra khỏi đầu.

Lâm Gia Gia vội vàng mặc xong quần áo, ôm chặt tâm tính đà điểu, muốn vụng trộm rời đi.

Nhưng mới đi ra khỏi phòng, cô liền nghe đến hương cà phê.

Cô hít sâu một hơi, mặc kệ như thế nào, vẫn là phải tránh khỏi Trình Dư Chân, giống như kẻ trộm, rón ra rón rén rời khỏi căn phòng của anh.

Từ lầu hai đi xuống lầu một, cô xoay người khom lưng, lặng lẽ đi về hướng huyền quan.

“Đi không lời từ giã luôn luôn là tác phong làm việc của em sao?” Trình Dư Chân thân áo sơmi đen, cùng quần jean, bởi vì có hai nút phía trên không cài, lộ ra bộ ngực khêu gợi.

Lâm Gia Gia thẳng lưng, sắc mặt trắng xanh, nếu đã bị bắt gặp, đành phải xoay người, phải làm như chưa từng xảy ra chuyện gì.

“Tôi nào có đi không từ giã chứ? Hiện tại không phải chào hỏi sao?” Cô chu cái miệng nhỏ nhắn, ngước mắt lên, vừa vặn thấy cơ ngực rắn chắc của anh.

Trời ạ! Trên cổ anh là khuôn mặt tuy rằng tuấn mỹ nhã nhặn, nhưng dưới cổ của anh là một vườn xuân sắc làm cho nữ nhân có cơn xúc động, muốn xông đến xé rách áo sơmi của anh.

“Em đói bụng không?”

Cô nuốt xuống một ngụm nước miếng, nơi nào đó của thân thể thật là “Đói”, đôi mắt không tự giác làm càn đánh giá thân hình của anh.

“Theo anh thấy, em thực sự rất đói bụng.” Anh thấp giọng nở nụ cười,“Anh tuyệt không để ý nếu được làm bữa sáng của em.”

Cô đơn thuần trực tiếp giống như lúc trước vậy, làm cho tâm tình của anh thật tốt.

“Phi phi phi.” Cô phục hồi tinh thần lại, mới phát hiện thói hư tật xấu của anh lại trỗi dậy, lấy đùa bỡn cô làm vui.“Ai muốn ăn bạn trai trước quá thời hạn như anh chứ!”

Quá thời hạn? Hai tròng mắt Trình Dư Chân híp lại, bất quá vẫn nở nụ cười đáng giận như cũ.

“Bạn trai trước này như anh là để càng lâu hương càng thuần, chỉ sợ em chỉ cần nếm qua liền nghiện.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ hồng, lại nghĩ tới giấc mộng xuân tối hôm qua, yết hầu khẩn trương lăn lộn một chút, bắt buộc bản thân đừng nhìn vào bờ ngực cường tráng kia nữa.

“Anh thích dát vàng lên mặt mình quá nhỉ, cho dù tôi không có nam nhân lâu như vậy, cũng sẽ không hề có chút mơ màng nào đối với anh!” Câu cuối cùng chính là gạt người, bởi vì tối hôm qua gần như đã đích thân trải qua cảnh này.

Tươi cười của anh càng lúc càng sáng rực rỡ, nhìn cô từ trên xuống dưới,“Thì ra từ lúc chia tay anh đến giờ, em không kết giao với bạn trai khác?”

A! Tại sao cô lại tự tạo bát quái cho mình?

Lâm Gia Gia sửng sốt trong chốc lát, thở phì phì nghiến chặt quai hàm.

“Liên , liên quan gì đến anh? Cho dù không có nam nhân, tôi cũng sẽ không chết.”

“Đúng vậy, sẽ không chết a!” Hai tay Trình Dư Chân cắm vào trong túi quần, lơ đễnh đi về hướng cô,“ Chỉ là trải qua nhiều năm, thiếu sự làm dịu của anh, em có vẻ có những ao ước không vừa lòng, hơn nữa dễ dàng nổi giận.”

“Anh!” Tên ngông cuồng!

“Anh không ngại trở thành người trị liệu thể xác và tinh thần cho em, giải tỏa mọi bất mãn cùng dục vọng không thể bài tiết trong cơ thể em.” Ngữ khí của anh nhẹ nhàng thập phần đáng đánh đòn, cố ý tới gần cô.

Thần sắc của cô kinh hoảng, nhát gan, lại mâu thuẫn muốn biểu hiện ra vẻ mặt không sợ hãi chút nào.

“Tôi mới không cần trị liệu của anh, từ khi chia tay cùng anh, thể xác và tinh thần của tôi tốt vô cùng.” Cô nâng cằm lên, tư thái cao ngạo nhìn anh.

Bất đắc dĩ trong đôi mắt của anh, giống như có một loại ma lực, không ngừng hút lấy cô vào bên trong. Sau đó, cô lại nghĩ đến giấc mộng xuân đêm qua.

Môi của anh hôn lên cánh môi của cô, đầu ngón tay lướt qua da thịt mịn màng của cô, phút chốc châm lên một ngọn lửa.

Khi cô phục hồi tinh thần lại, môi của anh đã che lại cái miệng lải nhải của cô, tuấn nhan chiếm cứ hoàn toàn trong đôi mắt của cô. Giống như tối hôm qua, anh chiếm lấy đôi môi đỏ mọng của cô, đầu lưỡi tiến quân thần tốc, không ngừng xâm nhập bên trong khoang miệng của cô.

Đầu lưỡi chui vào thám hiểm mọi nơi, giống như muốn tiến vào lòng của cô, đem trái tim vốn đã bình lặng, lấp đầy của cô, khoét sâu thêm vết thương mới.

Thực sự, vẻ bình lặng chỉ là bề ngoài, ẩn sâu bên trong chính là đang chôn dấu không cam lòng cùng bất mãn của cô, cùng với khổ sở, giờ này khắc này lại bị anh khai quật ra.

Mỗi khi đối mặt với Trình Dư Chân, tâm tình của cô luôn thập phần phức tạp.

Sau khi bọn họ chia tay, gặp lại ở năm năm sau, anh tích cực đối với cô, ra ngoài tưởng tượng của cô.

Là vì phản ứng của cô làm anh quá mức hứng thú, hay là thói hư tật xấu của bản thân anh?

Cô không thể nào biết được, chỉ có thể nhận xâm lược của anh, không thể né tránh, không thể giãy dụa, cho đến anh chủ động ngừng lại.

Trình Dư Chân hôn lên cánh môi sưng đỏ của cô, trong miệng anh tràn đầy hương vị của cô, thế này mới cười rời khỏi cô, đoi mắt thâm thúy cứ mãi nhìn cô chằm chằm.

“Em vẫn giống như năm đó, đơn giản nhưng thuần khiết, trực tiếp lại vô tư.”

Cho dù anh đã hôn qua vô số nữ nhân, cũng chỉ có cô mới có thể làm anh vương vấn mãi.

Cô bị động đã kích khởi bản năng săn mồi của anh, mặc cho cô vô lực giãy dụa, nhưng còn có một đôi mắt lại vẫn luôn làm cho anh mềm lòng.

Hai má Lâm Gia Gia trở nên đỏ ửng, lấy mu bàn tay dùng sức lau đôi môi của mình.

“Trình Dư Chân, anh……”

Đầu của cô một mảnh hỗn loạn, bởi vì anh hôn thế nhưng làm cho cô say mê.

A! Anh quả nhiên là yêu nghiệt từ trời phái tới, là tới dụ hoặc cô, quyến rũ cô, tới vực sâu sa đọa.

“Anh không ngại tiếp tục một lần nữa.” Cánh môi của cô rất mềm, giống như kẹo đường ngọt ngào, anh thích.

“Ai muốn lại đến một lần với anh chứ?” Cô ra sức đẩy anh ra,“Tôi phải đi, tạm biệt.”

Đầu óc của cô giống như đôi gò má của cô, nóng đến mức không thể suy nghĩ được gì, chỉ có thể chạy đi, không thể để ý đến chuyện giữa anh và cô đến tột cùng làm sao vậy.

Trình Dư Chân đứng ở tại chỗ, đôi mắt đen nóng cháy đang nhìn chằm chằm bóng dáng cô rời đi.

Trốn sao! Bạn gái trước của anh.

Nếu em còn có đường để trốn, ha ha……

Lâm Gia Gia một đêm không về, sau khi về nhà, một bên thừa nhận sự nghiêm khắc dạy dỗ giống như súng tiểu liên ầm ĩ bên tai, một bên tìm lý do ứng phó, đồng thời còn phải rửa mặt chải đầu chuẩn bị đi làm, đầu bởi vì say rượu mà ẩn ẩn đau, gần như muốn nổ mạnh.

Cô thật rất muốn rống to, nhưng trời sinh lá gan của cô nhỏ, nhất là ở trước mặt thái hậu của Lâm gia, trở nên nhu thuận bất ngờ.

Không có biện pháp a! Cô ăn, ở, dùng, đều là danh nghĩa của nữ sĩ Lâm Giang xinh đẹp, nếu dám nói nhiều một câu, ngay sau đó nhất định là nhìn thấy hành lý chính mình bị quăng ra khỏi Lâm gia, từ nay về sau tự ăn, tự ở.

Cô chỉ là trợ lý nho nhỏ của thư viện , tiền lương nhiều nhất chỉ đủ xài, nếu tăng thêm chi tiêu giống như đem dây thừng siết vào cổ của mình, cho nên ai đều có thể đắc tội, chính là không thể đắc tội áo cơm cha mẹ của cô.

Bởi vậy cô tả tránh hữu trốn, liều mạng tìm một đống lý do vớ vẩn tránh né truy vấn của lão mẹ, tuy rằng lão mẹ cũng hiểu được lý do của cô vớ vẩn dến mức nào, nhưng vì ngại cô đi làm muộn, quyết định thả cho cô một con đường sống.

Vốn tưởng rằng có thể thở nhẹ một hơi, cô ngay cả bữa sáng cũng đã quên lấy, liền bước ra khỏi cửa, nhưng khi nhìn thấy nam tử cao lớn ở bên ngoài cửa sắt, không khỏi sửng sốt.

“Thực khéo.” Tuy rằng nói như vậy, nhưng kỳ thật Trình Dư Chân sớm tính đúng thời gian, xuất hiện ở trong này.

Lâm Gia Gia hít sâu một hơi, vốn muốn chửi ầm lên, nhưng hàng xóm chung quanh lề mề đều đi ra quét rác, tưới hoa, chỉ đành phải đem tất cả lời nói tức giận nuốt vào bụng, giả câm vờ điếc, mang giầy, hất cằm lên, đi thẳng về phía trước.

Làm bộ không nghe sao? Trình Dư Chân mỉm cười, cũng không tức giận, đứng ở tại chỗ chờ cô.

“Lâm Gia Gia, đứa nhỏ này làm sao vậy? Chứng dễ quên lại phát tác, có phải hay không? Bữa sáng không lấy đã đi rồi……” Mẹ Lâm đuổi tới, lầm bầm rầy la.

“Mẹ Lâm, chào buổi sáng.” Cái miệng của anh càng thêm cong lên, , sức quyến rũ lập tức phóng thích.

Mẹ Lâm vừa thấy đến anh, lập tức trở nên hòa ái dễ gần,“Trình tiên sinh, chào buổi sáng, muốn đi làm a!”

“Mẹ Lâm, gọi con Dư Chân là được rồi.” Anh khách khí đáp trả,“Chỗ con làm việc cùng đường với thư viện của Gia Gia, con muốn đi cùng cô ấy.”

“Tốt lắm a!” Mẹ Lâm cười hớn hở nói, mang dép lê đi đến trước cửa sắt,“ Gia Gia nhà bác trời sinh ốm yếu, nếu được, nhờ cháu chiếu cố nó giùm bác một chút.”

“Mẹ……” Lâm Gia Gia tiếp nhận bữa sáng trên tay mẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn trầm xuống, thật hy vọng lão mẹ nhà mình đừng thân thiết quá với Trình Dư Chân như vậy, bởi vì cô thật sự không muốn công khai quan hệ cùng anh trước kia.

“Con luôn luôn nghĩa bất dung từ.” Anh tuyệt không để ý ánh mắt cô đang phóng tới,“ Vừa rồi, con không cẩn thận nghe được Mẹ Lâm đang trách tội Gia Gia tối hôm qua không về nhà, con nghĩ con phải thay cô giải thích một chút, bởi vì hôm qua cô ấy uống rượu, con sợ cô ấy làm ầm ỹ người trong nhà, cho nên mới mang cô ấy say đến hồ đồ về nhà con……”

“Trình Dư Chân!” Sắc mặt Lâm Gia Gia đại biến, chỉ kém không che cái miệng của anh ta lại.“Anh không nói lời nào, sẽ không có ai bảo anh là câm điếc!”

“Lâm Gia Gia, con câm miệng!” Mẹ Lâm trừng mắt liếc mắt nhìn con gái một cái, sau đó nhíu mày, nhìn anh,“Con nói…… Ngày hôm qua con gái của bác qua đêm ở nhà con?”

“Đúng vậy, con đưa cô ấy đến nhà con, nếu không, cô ấy ói thành như vậy, con sợ làm phiền người nhà đang ngủ say. Con chỉ sống có một mình nên không sao cả.” Anh nói thẳng thắn thành thực, vẻ mặt thành khẩn chính trực.

Mẹ Lâm rất có thâm ý nhìn về phía con gái, tiếp theo lại nhìn sang khuôn mặt tuấn tú của anh, diện mạo Trình Dư Chân trước mắt, cách nói năng cũng không tồi, trong lòng nghĩ nếu thực sự yêu thương con gái của bà, cũng không phải là chuyện xấu.

“Nếu có lời của con, bác đã an tâm rồi.” Mẹ Lâm cười thoải mái,“Người nhà của bác quả thật đều ngủ rất sớm, nếu con bé uống rượu, sẽ làm phiền bác. Dư Chân, từ nay về sau con gái của bác mong con chăm sóc nó nhiều hơn……”

“Mẹ!” Lâm Gia Gia rốt cục tức giận mở miệng,“Con cùng anh không thân thiết, bảo anh ta chiếu cố con làm gì.”

“Dư Chân không phải học trưởng của con sao? Làm sao có thể không quen?” Mẹ Lâm trừng mắt liếc mắt nhìn con gái, trách cô có cơ hội không nắm chắc.

“A Mĩ, chào buổi sáng.” Đưa báo chí A Thiên Bá vừa vặn cưỡi xe đạp đi vào cửa, đem báo chí giao vào trong tay Mẹ Lâm.“Nhà của chị sáng sớm đã náo nhiệt a như vậy!”

“A Thiên Bá, cám ơn!” Mẹ Lâm nhếch môi, cười nói:“Vị này là học trưởng của con gái tôi, cũng là Trình tiên sinh vừa mua gian 278 cạnh bên.”

“Thiếu niên nha, chào buổi sáng a!” A Thiên Bá chào hỏi, không ngừng đánh giá Trình Dư Chân.“Dường như mấy ngày hôm trước ở quán điểm tâm của A Mãn có gặp qua cậu.”

“BácThiên Bá, chào buổi sáng.” Anh ôn hòa cười,“Phải không?”

“Đúng vậy!” A Thiên Bá có chút đăm chiêu, sau đó vỗ vỗ vào đầu mình,“Không phải cậu nói cậu là bạn trai trước của Gia Gia sao?” Sắc mặt Lâm Gia Gia nháy mắt trở nên xanh mét, muốn mở miệng phủ nhận, đã thấy Trình Dư Chân cười đến càng thêm tà ác.

“Bạn trai trước?” Mẹ Lâm hơi hơi giật mình, thì thào tự nói.

“Mẹ Lâm, lần đầu tiên con đến gặp bác, quả thật con đã muốn cho thấy thân phận của mình.” Vẻ mặt anh đầy bất đắc dĩ nói.

“Vậy Gia Gia nói cậu là học trưởng của nó, lại là chuyện gì xảy ra?” Mẹ Lâm khó hiểu hỏi.

“Con quả thật là học trưởng của cô ấy, chẳng qua quan hệ của chúng con không chỉ có như thế, dường như là do Gia Gia không muốn thừa nhận quan hệ con cùng cô ấy từng là người yêu, cho nên mới……” Anh nhướng mày, nhìn về phía ai đó đang co chân, chuẩn bị chạy.

“Lâm Gia Gia!” Ngay sau đó, tiếng rống mãnh sư của Mẹ Lâm vang vọng Đông Phương trấn.

Nên đến, quả nhiên trốn không xong a!

Add your comment

Your email address will not be published.